Có những điều trong đời, phải đi một vòng thật xa, trải qua nhiều gió bụi, ta mới chợt nhận ra chúng vốn nằm ngay bên cạnh mình từ lâu. Không phải vì chúng khó thấy, mà chính vì quá gần gũi, quá quen thuộc, đến mức ta vô tình xem nhẹ.
Khi còn trẻ, ta hay tưởng hạnh phúc ở tận chân trời nào đó. Ở những chuyến đi xa xôi, những buổi tiệc tùng náo nhiệt, những món ăn lạ lẫm, những khung cảnh lộng lẫy như ánh pháo hoa đêm giao thừa. Ta tin rằng chỉ cần bước ra khỏi nhà, gặp gỡ thật nhiều người, thử thật nhiều điều mới, cuộc sống mới trở nên trọn vẹn và đáng sống.
Vì thế, bữa cơm gia đình dần trở thành chuyện hiển nhiên. Những gương mặt thân quen đi qua đi lại mỗi ngày dần nhòa đi trong mắt ta. Ta không hay biết rằng, chính sự hiện diện đều đặn ấy mới là hình thức yêu thương sâu sắc và bền vững nhất.
Chỉ đến khi lớn hơn một chút, trải đời nhiều hơn một chút, ta mới thấm thía: một bữa cơm nhà đôi khi ngon hơn mọi sơn hào hải vị ngoài kia, vì ở đó có sự chờ đợi nhau, có tiếng gọi í ới “về ăn cơm đi con”, có những khoảng lặng chân thật mà thế giới bên ngoài chẳng nơi nào tái hiện được.
Những con người giản dị, không trang điểm lộng lẫy, không nói lời hoa mỹ, lại đẹp hơn cả pháo hoa rực rỡ, bởi họ không chỉ ở bên ta trong những khoảnh khắc lung linh, mà đồng hành cùng ta qua hết thảy những ngày bình thường nhất của cuộc đời.
Khi đã bôn ba đủ nhiều, tôi lại nhận ra một điều day dứt hơn: người mà tôi muốn gặp thì ngày càng nhiều, nhưng người thực sự còn có thể gặp lại thì ngày càng ít đi.
Có những cuộc hẹn tôi từng nghĩ “lúc nào cũng được”, rồi lặng lẽ trôi qua mà không hay đó đã là lần cuối. Có những gương mặt từng ngồi quanh mâm cơm mỗi tối, rồi một ngày bỗng không còn hiện diện nữa.
Cuộc sống chẳng bao giờ báo trước, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một, trong khi tôi còn mải miết chạy theo những chân trời xa xôi.
Chính vì vậy mà những điều giản đơn lại trở nên quý giá đến thế.

Một buổi chiều nắng vàng chưa tắt hẳn. Một bữa cơm đủ mặt người thân. Một tiếng gọi quen thuộc vang lên từ gian bếp ấm áp. Đó không phải những khoảnh khắc vĩ đại, nhưng lại là nơi thời gian dường như chậm lại, để tôi kịp cảm nhận hơi ấm của sự sum vầy.
Văn hóa Á Đông xưa nay vẫn coi gia đình là gốc rễ, coi việc quây quần bên mâm cơm là phúc phận lớn lao. Thế nhưng, phải đi xa một đoạn đường dài, mỏi mệt một quãng đời đủ nhiều, tôi mới thực sự thấm. Có những thứ nếu không trân trọng khi còn kịp, sau này chỉ còn lại trong ký ức mà thôi.
Mong rằng chúng ta nhận ra điều ấy sớm hơn một chút.
Sớm khi ánh nắng chiều vẫn còn vương trên hiên nhà. Sớm khi những người thân yêu vẫn ngồi đó, chậm rãi gắp cho ta một miếng thức ăn, hỏi han vài câu rất đời thường.
Vì hạnh phúc không nằm ở việc chúng ta đã đi được bao xa, gặp được bao nhiêu người, nếm được bao nhiêu điều mới lạ. Mà nằm ở chỗ: sau tất cả những tháng ngày bôn ba, chúng ta vẫn còn một nơi để trở về và còn kịp ngồi xuống, cùng nhau ăn một bữa cơm thật trọn vẹn.
Tú Uyên biên tập
Post a Comment